Ngay những đoạn phim hoặc slide truyền bá dịch vụ của mình ban đầu, Facebook nhấn mạnh vào tính năng ghi lại những thay đổi của cuộc sống người dùng và những người can dự theo một dạng lưu trữ và san sẻ. Thí dụ như một người cha chụp ảnh con mình mỗi tuần, đưa đứa bé đi chơi đâu đó hay làm gì cho đứa bé… tuốt tuột đều đưa lên trang cá nhân chủ nghĩa. Và người cha này có các “bạn” (friend), có thể là người nhà trong gia đình, đồng nghiệp và bạn bè thật sự. Những người này san sớt những niềm vui, cả nỗi buồn với anh ta, ngày qua ngày, như một sự duy trì mối quan hệ ngoài đời thực. Thế rồi sự truyền của internet là vô hạn bến, chỉ cần add friend, Kiem tra ten mien người ta trở nên “bạn” của nhau cho dù không họp mặt. Facebook cho phép người dùng có đến 5.000 bạn, một con số mà trên thực tế chẳng ai có được ngoài đời thực. Hơn thế, trạng thái following còn cho phép người ta không kết bạn nhưng có thể like, comment, đọc những gì người được “follow” đưa trên mạng. Thế là nếu nức tiếng, người ta có thể có hàng tỉ “bạn”. Dông dài như vậy để thấy rằng một khi đã nhập thế giới mạng, người ta có khả năng để hàng trăm, hàng ngàn hay hàng triệu người khác thấy và biết mình đang làm gì, có gì, nếu muốn! Và khi đó, chẳng ai muốn “bạn” mình không thích mình, không ai muốn, một khi đã là “bạn” của nhau! Khi đưa lên một dòng trạng thái (status) hoặc http://viettelidc.Com.Vn/ten-mien một tấm ảnh trên Facebook, ai cũng muốn xem cái mà mình đưa lên có bao lăm người thích. Hiện tại, Facebook chỉ cho người ta like và nếu muốn biểu lộ sự “không thích” (dislike), người dùng chỉ có thể thanh minh bằng cách ghi điều mình muốn (comment). Hẳn nhiên, cái sự dislike bằng một nút bấm đơn giản hơn nhiều so với cách diễn tả bằng câu chữ rạch ròi. Đơn giản không phải vì thao tác mà là tâm lý, chẳng phải người Việt Nam luôn ngại “chỉ trích” ai đó công khai đấy sao? Ngày trước, khi Yahoo! đưa ra dịch vụ nhật ký online (blog), người dùng Việt Nam, nhất là người trẻ rất nô nức. Khi Yahoo! chuyển sang Yahoo Plus, không biết do kỹ thuật hay do cố ý mà việc chuyển đổi làm mất đi một số tính năng, mất đi một số friend, thế là dịch vụ này “mất khách” trầm trọng tại Việt Nam. Giờ đây, một số người còn duy trì blog nhưng không phải là phổ quát. Cuối năm 2013, Facebook đưa nút dislike vào như một vận dụng nhưng họ cố tính giấu vào trong và muốn dùng, người dùng phải qua hai ba bước. Chỉ thấy rằng, nếu một ngày, cái status hoặc cái ảnh của bạn có số lượng dislike nhiều hơn like thì người post điều đó chắc không vui vẻ gì. Khi người ta không vui thì người ta dễ chán. Khi người ta chán, người ta từ bỏ, có thể không phải là “làm ngay một phát” như việc chuyển kênh truyền hình, nhưng từ dần dần là điều thuận với tâm lý con người. Facebook không muốn người dùng chán. Đợi xem! Nam Hưng |
Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014
Kiểm tra tên miền Nếu Facebook có nút “dislike”...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét